Em là con trai năm nay 26 tuổi. Hôm nay cái tâm sự mình quá nặng không biết nói với ai mong các chị em cho em hướng đi với

Chào các chị em. Em là con trai năm nay 26 tuổi. Hôm nay cái tâm sự mình quá nặng không biết nói với ai mong các chị em cho em hướng đi với. Chuyện là
Em có thương thầm 1 người con gái học chung lớp nhỏ hơn em 2 tuổi được hơn 2 tháng rồi.. Lúc đầu em ấy bắt chuyện với em vì lớp mới học nên chưa ai quen ai cả, hỏi vài câu thì biết là em ấy cùng quê em, 2 người nói chuyện vui lắm. Tầm 2 tuần sau em có cảm giác với em ấy, lúc đó em lúc nào cũng ra về là mời em ấy đi ăn trưa, xong rủ em ấy ra Lotte ngồi nói chuyện vì tính em không biết cách nói chuyện nên mượn cớ nói học bài chung để em ấy đồng ý.. Em chỉ muốn được gần em ấy mỗi ngày, mỗi giờ và nhìn em ấy thôi là em vui lắm rồi. Tuần nào cũng hỏi em ấy có về quê không, để em chở em ấy, em muốn được bên em ấy rất nhiều. Thế là em thương em ấy hồi nào không hay...và cũng là phong ba bão táp tới.
Như mọi ngày em đều nhắn tin cho em ấy, em trả lời rất nhanh vì em sợ em ấy đợi tin nhắn em, nhưng không như mong đợi.. Em nhắn cho em ấy thì có lúc em chờ 2 3p có khi 20 30p kể cả 1 tiếng vẫn chưa trả lời..Nhưng em cũng đợi vì sợ em ấy trả lời mà em không trả lời lại, thế là thời gian dành cho em lại ít đi nhưng em vẫn chấp nhận vì lỡ thương rồi. Nhưng khi về tối thì em ấy nhắn tin với em nhanh hơn hẳn, em thích lắm, em ước gì ngày ít tối nhiều hơn.
Thế là em có suy nghĩ không phải 1 mình mình nhắn tin với em ấy mà có người đàn ông khác nữa, em lấy cái suy nghĩ này để làm động lực muốn có được cô ấy hơn, nhiều lúc cũng hụt hẩn lắm các chị, 2 người đang nhắn tin cao trào cái em ấy không nhắn tin nữa tầm 1 2 tiếng sau mới nhắn tin lại. Em buồn lắm thà nói với em 1 câu : à giờ em bận tí em nt, còn cái này ko nói 1 câu, em cũng phải ngồi chờ.. Thế là em ấy đã dạy em cách chờ 1 người. Lúc trước em chưa hề chờ ai cả trong 10p mà ko thấy gì là em bỏ. Em ấy rất thích bắt chuyện với người lạ nên em ghen lắm nhưng em để trong bụng vì em thấy mình tham lam quá vì em ấy chưa là của mình thì em ấy có quyền làm gì cũng được, nên em có ghen thì cố mà nén xuống thôi.
Có những tin nhắn em ấy nói. Vô lớp anh ngồi gần em đi em thấy an toàn không sợ gì, anh chuyển phòng trọ qua gần em i cho gần trường nữa, vì em ở Quận 11 em ấy ở kí túc xá sát bên trường luôn, từ em chạy qua trường thì ít nhất 35p tới, cũng có vài câu quan tâm em. Nên em không bỏ cuộc là vậy.
Tới 1 ngày em thấy em ấy buồn, em mạnh dạn xin phép hỏi em ấy là hiện giờ có quen ai chưa. Em ấy nói là có gần đây, em buồn đấy nhưng không sao vì người ta có quyền mà, em ấy nói lâu lâu nt 1 lần, có khi 2 3 tuần chưa nhắn tin nữa. Biết em ấy buồn em ngày nào cũng nhắn tin an ủi em ấy mặc dù em hơi khó chịu nhưng vì em ấy buồn em chịu không nỗi.
Thế là những câu quan tâm của em được thêm vào từng dòng tin nhắn.. Có lúc em nói ngọt lắm nhưng em ấy phớt lờ, làm em thêm 1 cái buồn nữa. Hơi giờ viết thế này nhớ lại buồn quá.. Thế là từ đó việc ăn cơm trưa em và em ấy cũng không được ăn cùng, vô Lotte thì cũng vậy, chỉ có một mình em ngồi chờ em ấy 4 5 tiếng rồi mới về, trong lòng em suy nghĩ em ấy sẽ ra với mình nhưng từng ngày từng ngày vẫn không thấy và như thế suốt gần 1 tháng, đợi gặp em ấy mõi mòn mà không được. Dù buổi trưa em vẫn nhắn tin cho em ấy nói chuyện vui, em ko dám nói trong lòng em ra sợ em ấy buồn, xong nhắn tin 1 chút thì em ấy không nhắn tin nữa vậy là biết em ấy ngủ xong tầm 15h em ấy thức, xong em cũng nhắn tin rồi 1 tiếng chỉ được 3 4 tin nhắn mà em phải cầm đt hằng phút để chờ tin nhắn em ấy và tới 16h em phải nhắn tin em ấy là em về, cứ thế và như thế.
Em nghĩ hình như em ấy thích thì nt không thích thì khỏi nhắn tin hay sao ấy. Dù thế nào em cũng phải chịu vì theo đuổi 1 ai đó rất khó, nên em biết không nãn lòng.
Em ấy thích uống trà sữa và sinh tố dâu, thế là ngày hôm kia em muốn làm cho em ấy bất ngờ nên em đã âm thầm mua trà sữa cho em ấy, vừa chạy vừa cười trong lòng em vui lắm. Em mua 2 ly trà sữa vì sợ em ấy không thích uống ly này thì cũng có ly kia, em rất cẩn thận từng chi tiết. Thế là em ấy nhận trà sữa em ấy cười mà lòng em hạnh phúc lắm, xong nói vài câu em chạy về nhà rồi em nt liền hỏi trà sữa ngon không. Em ấy bảo ngon, cám ơn anh... Đó là ngày em vui nhất luôn khi va thương em ấy.
Hôm nay em nhận được 1 tin sốc là có 1 anh trong lớp cũng nt kua em ấy và anh ấy nói em nghe, là tán được đó các chị nhưng do anh này lăng nhăng nên làm 1 người có thai nên em ấy giữ khoảng cách và ít liên lạc lại..em nghe xong em buồn lắm, em bỏ bài học luôn vì trong đầu em nhớ những gì anh ấy nói thôi. Nhưng em vẫn nhắn tin nói chuyện bình thường với em ấy, trưa hôm nay em nt với em ấy dc vài câu là em ấy ko nt nữa và em đợi đúng 4 tiếng mới nhận được tin nhắn phản hồi của em ấy. Hụt nẫn vô cùng...
Em đã giết thời gian của mình là khi học xong, ăn cơm chậm lại để thời gian trôi qua nhanh hơn, rồi em vào Lotte ngồi tới chiều về, về xong thường em nt em ấy nhưng giờ em nt cho em ấy đợi em ấy không trả lời nữa em đi tập thể dục, em tập chậm lại để trời mau tối tới khuya thì em mới được thoải mái nhắn tin với em ấy.
Cuộc sống của em không còn rảnh như trước nữa, 1 ngày của em em sử dụng chữ Chờ quá nhiều. Dù vậy nhưng em vẫn nhắn tin với em ấy bình thường vì em chịu không nỗi, nhớ em ấy lắm.
Giờ em phải làm sao ạ. Nếu cuộc tình này mà tốt đẹp, em cũng ko chắc là cho em ấy thật sự hạnh phúc được, vì trước đó em ấy đã cho em 1 nỗi buồn sâu thẩm, 1 nỗi đau khá sâu. Em sợ em sẽ trả thù, mà nếu em ấy đối xử với em tốt lại, thì em xin hứa với em ấy là cho anh thời gian để anh quên đi những nỗi đau này và đến với em là tình yêu chân thành nhất từ lúc anh bắt đầu yêu em.