Chẳng hiểu sao mà nước mắt tự rơi

Chẳng hiểu sao mà nước mắt tự rơi Mng ạ. Ru con yêu ngủ tắt đèn dọn ăn cơm mà tự dưng lòng tủi buồn dã man. Mang tiếng lấy Ck Thành phố, Ngày nào cũng như ngày nấy, chỉ 1 mình ăn cơm, cơm bụi nhiều hơn cơm nhà, 1 mình trong nhà sáng tới tối chăm con. Con còn thức là còn vui k sn, nhưng khi 1 mình thì lại .... 
Thèm lắm 1 bữa cơm gđ, thèm lắm được ăn món mẹ nấu k thì mình nấu cũng được dù k ngon, hải sản cũng đc, rau xào cà pháo mắm tôm cũng ksao, miễn là 2mẹ con cùng ngồi ăn có bà có con yêu là đc.
Cuộc sống mà nhiều khi chẳng muốn than thở đâu, vì đâu ai rãnh mà chia sẻ cùng mình, ai cũng có nỗi buồn riêng của họ.Cứ than thở ng quen biết ng lạ biết ng ta k hiểu còn cười cho . Bản thân em hiếm khi chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng. Nhưng Hnay cho e xin mạn phép than thở lần 2. Cứ Mang danh Lấy Ck Thành phố sướng lắm cơ, phúc lắm cơ .... Ừ sướng đấy, phúc đấy. Chỉ toàn là cái tiếng thôi ... Ăn miếng cơm mà nuốt K trôi , nc mắt đầm đìa.
Nhớ mẹ già ....