phoked.com

Mẹ em đuổi em đi khi em vừa học xong lớp 12

Mẹ em đuổi em đi khi em vừa học xong lớp 12. Mẹ bảo tao k có tiền nuôi m học đại học đâu, đi mà kiếm tiền nuôi thân đi. Em xuống hn làm thêm, khổ cực đắng cay đều từng trải qua, nhục nhã ê chề cũng từng trải qua. Sau bao cố gắng vươn lên thì e cũng tích góp tiền mở được 1 cái shop nho nhỏ và gặp được một người chồng rất tốt.

Trong những năm bỏ đi đấy e vẫn thi thoảng về thăm mẹ và biếu mẹ tiền vì em cũng kinh doanh được. Nhưng đối với mẹ và anh trai em thì bao tiền cũng không đủ, anh thì cờ bạc, mẹ thì lô đề. Em trả nợ cho rất nhiều lần r nhưng những lần trước chỉ vài chục vì mẹ và anh chỉ chơi nhỏ. Đến lần này mẹ gọi điện cho em khóc lóc vay em 400tr để nhà sổ đỏ ra không thì sẽ mất cái nhà. Em rất khó xử vì tiền vc em k phải có quá nhiều, để dành được vài trăm nhưng là tiền của cả 2 vợ chồng. Em k thể mang về nhà để để cứu cái việc nợ nần cờ bạc lô đề của mẹ.

Nhưng nếu k trả thì sẽ mất nhà , anh và mẹ k biết ở đâu. Bác em là chị gái của mẹ khuyên em là chuộc sổ đỏ về rồi bắt mẹ phải cho nửa mảnh đất để còn lấy lại được tiền về vì mẹ k thể đủ khả năng trả em. Nhưng em thật sự không tin mẹ, vì em quá biết tính mẹ . Mẹ sẽ k cho em cái gì hết bởi mẹ là người yêu bản thân mình hơn con. Có thể giờ mẹ nói là cho nhưng đến lúc sau này lại bù lu bù loa lên k cho nữa. Mà e thật lòng cũng chẳng muốn lấy gì từ mẹ cả. Chồng em thì có dự định mua ôtô , bây giờ mà e lén mang tiền về cứu mẹ thì chắc chắn a ấy sẽ rất thất vọng.

Chồng yêu thương l em nhưng k có nghĩa là chồng phải yêu thương mẹ em- 1 ng cờ bạc làm khổ con . Thế nên e đã nói là con k có tiền, tiền ck con đang đặt cọc mua ôtô và lo làm ăn r. Thế là mẹ gào khóc trong điện thoại kêu là mất nhà mất cửa không còn chỗ ở.

Em nghe mà buồn lắm. Theo các chị em nên làm gì bây giờ? Cả vốn liếng vợ chồng e để dành cũng chỉ được gần 500 thôi. Mà là tiền của cả 2 cố gắng làm ăn chứ đâu phải mình em. Nhưng bỏ mặc mẹ lúc này thì có gọi là bất hiếu k? Mảnh đất nhà em nếu bán được thì tầm 800tr. Vậy mà tự nhiên chỉ vì 400tr mẹ nợ nần thành mất trắng. E cũng tiếc nhưng thật sự e biết chắc chắn là e chuộc về thì mẹ sẽ k đủ khả năng trả tiền e. Và đất mẹ cũng sẽ k cho e 1 phần để e thu tiền đâu. Ít nhất lúc mẹ chết đi nếu mảnh đất đó còn thì e may ra mới lấy đc. Chứ mẹ còn sống thì mẹ còn ở đó mà. Chưa kể anh trai em là 1 ng rất ham của và hay cờ bạc. Đã bán 1 nửa đất của mẹ r. Giờ chỉ còn 1 nửa mà lại cắm sổ tiếp.
Chi tiết

Em là con trai năm nay 26 tuổi. Hôm nay cái tâm sự mình quá nặng không biết nói với ai mong các chị em cho em hướng đi với

Chào các chị em. Em là con trai năm nay 26 tuổi. Hôm nay cái tâm sự mình quá nặng không biết nói với ai mong các chị em cho em hướng đi với. Chuyện là
Em có thương thầm 1 người con gái học chung lớp nhỏ hơn em 2 tuổi được hơn 2 tháng rồi.. Lúc đầu em ấy bắt chuyện với em vì lớp mới học nên chưa ai quen ai cả, hỏi vài câu thì biết là em ấy cùng quê em, 2 người nói chuyện vui lắm. Tầm 2 tuần sau em có cảm giác với em ấy, lúc đó em lúc nào cũng ra về là mời em ấy đi ăn trưa, xong rủ em ấy ra Lotte ngồi nói chuyện vì tính em không biết cách nói chuyện nên mượn cớ nói học bài chung để em ấy đồng ý.. Em chỉ muốn được gần em ấy mỗi ngày, mỗi giờ và nhìn em ấy thôi là em vui lắm rồi. Tuần nào cũng hỏi em ấy có về quê không, để em chở em ấy, em muốn được bên em ấy rất nhiều. Thế là em thương em ấy hồi nào không hay...và cũng là phong ba bão táp tới.
Như mọi ngày em đều nhắn tin cho em ấy, em trả lời rất nhanh vì em sợ em ấy đợi tin nhắn em, nhưng không như mong đợi.. Em nhắn cho em ấy thì có lúc em chờ 2 3p có khi 20 30p kể cả 1 tiếng vẫn chưa trả lời..Nhưng em cũng đợi vì sợ em ấy trả lời mà em không trả lời lại, thế là thời gian dành cho em lại ít đi nhưng em vẫn chấp nhận vì lỡ thương rồi. Nhưng khi về tối thì em ấy nhắn tin với em nhanh hơn hẳn, em thích lắm, em ước gì ngày ít tối nhiều hơn.
Thế là em có suy nghĩ không phải 1 mình mình nhắn tin với em ấy mà có người đàn ông khác nữa, em lấy cái suy nghĩ này để làm động lực muốn có được cô ấy hơn, nhiều lúc cũng hụt hẩn lắm các chị, 2 người đang nhắn tin cao trào cái em ấy không nhắn tin nữa tầm 1 2 tiếng sau mới nhắn tin lại. Em buồn lắm thà nói với em 1 câu : à giờ em bận tí em nt, còn cái này ko nói 1 câu, em cũng phải ngồi chờ.. Thế là em ấy đã dạy em cách chờ 1 người. Lúc trước em chưa hề chờ ai cả trong 10p mà ko thấy gì là em bỏ. Em ấy rất thích bắt chuyện với người lạ nên em ghen lắm nhưng em để trong bụng vì em thấy mình tham lam quá vì em ấy chưa là của mình thì em ấy có quyền làm gì cũng được, nên em có ghen thì cố mà nén xuống thôi.
Có những tin nhắn em ấy nói. Vô lớp anh ngồi gần em đi em thấy an toàn không sợ gì, anh chuyển phòng trọ qua gần em i cho gần trường nữa, vì em ở Quận 11 em ấy ở kí túc xá sát bên trường luôn, từ em chạy qua trường thì ít nhất 35p tới, cũng có vài câu quan tâm em. Nên em không bỏ cuộc là vậy.
Tới 1 ngày em thấy em ấy buồn, em mạnh dạn xin phép hỏi em ấy là hiện giờ có quen ai chưa. Em ấy nói là có gần đây, em buồn đấy nhưng không sao vì người ta có quyền mà, em ấy nói lâu lâu nt 1 lần, có khi 2 3 tuần chưa nhắn tin nữa. Biết em ấy buồn em ngày nào cũng nhắn tin an ủi em ấy mặc dù em hơi khó chịu nhưng vì em ấy buồn em chịu không nỗi.
Thế là những câu quan tâm của em được thêm vào từng dòng tin nhắn.. Có lúc em nói ngọt lắm nhưng em ấy phớt lờ, làm em thêm 1 cái buồn nữa. Hơi giờ viết thế này nhớ lại buồn quá.. Thế là từ đó việc ăn cơm trưa em và em ấy cũng không được ăn cùng, vô Lotte thì cũng vậy, chỉ có một mình em ngồi chờ em ấy 4 5 tiếng rồi mới về, trong lòng em suy nghĩ em ấy sẽ ra với mình nhưng từng ngày từng ngày vẫn không thấy và như thế suốt gần 1 tháng, đợi gặp em ấy mõi mòn mà không được. Dù buổi trưa em vẫn nhắn tin cho em ấy nói chuyện vui, em ko dám nói trong lòng em ra sợ em ấy buồn, xong nhắn tin 1 chút thì em ấy không nhắn tin nữa vậy là biết em ấy ngủ xong tầm 15h em ấy thức, xong em cũng nhắn tin rồi 1 tiếng chỉ được 3 4 tin nhắn mà em phải cầm đt hằng phút để chờ tin nhắn em ấy và tới 16h em phải nhắn tin em ấy là em về, cứ thế và như thế.
Em nghĩ hình như em ấy thích thì nt không thích thì khỏi nhắn tin hay sao ấy. Dù thế nào em cũng phải chịu vì theo đuổi 1 ai đó rất khó, nên em biết không nãn lòng.
Em ấy thích uống trà sữa và sinh tố dâu, thế là ngày hôm kia em muốn làm cho em ấy bất ngờ nên em đã âm thầm mua trà sữa cho em ấy, vừa chạy vừa cười trong lòng em vui lắm. Em mua 2 ly trà sữa vì sợ em ấy không thích uống ly này thì cũng có ly kia, em rất cẩn thận từng chi tiết. Thế là em ấy nhận trà sữa em ấy cười mà lòng em hạnh phúc lắm, xong nói vài câu em chạy về nhà rồi em nt liền hỏi trà sữa ngon không. Em ấy bảo ngon, cám ơn anh... Đó là ngày em vui nhất luôn khi va thương em ấy.
Hôm nay em nhận được 1 tin sốc là có 1 anh trong lớp cũng nt kua em ấy và anh ấy nói em nghe, là tán được đó các chị nhưng do anh này lăng nhăng nên làm 1 người có thai nên em ấy giữ khoảng cách và ít liên lạc lại..em nghe xong em buồn lắm, em bỏ bài học luôn vì trong đầu em nhớ những gì anh ấy nói thôi. Nhưng em vẫn nhắn tin nói chuyện bình thường với em ấy, trưa hôm nay em nt với em ấy dc vài câu là em ấy ko nt nữa và em đợi đúng 4 tiếng mới nhận được tin nhắn phản hồi của em ấy. Hụt nẫn vô cùng...
Em đã giết thời gian của mình là khi học xong, ăn cơm chậm lại để thời gian trôi qua nhanh hơn, rồi em vào Lotte ngồi tới chiều về, về xong thường em nt em ấy nhưng giờ em nt cho em ấy đợi em ấy không trả lời nữa em đi tập thể dục, em tập chậm lại để trời mau tối tới khuya thì em mới được thoải mái nhắn tin với em ấy.
Cuộc sống của em không còn rảnh như trước nữa, 1 ngày của em em sử dụng chữ Chờ quá nhiều. Dù vậy nhưng em vẫn nhắn tin với em ấy bình thường vì em chịu không nỗi, nhớ em ấy lắm.
Giờ em phải làm sao ạ. Nếu cuộc tình này mà tốt đẹp, em cũng ko chắc là cho em ấy thật sự hạnh phúc được, vì trước đó em ấy đã cho em 1 nỗi buồn sâu thẩm, 1 nỗi đau khá sâu. Em sợ em sẽ trả thù, mà nếu em ấy đối xử với em tốt lại, thì em xin hứa với em ấy là cho anh thời gian để anh quên đi những nỗi đau này và đến với em là tình yêu chân thành nhất từ lúc anh bắt đầu yêu em.
Chi tiết

Chẳng hiểu sao mà nước mắt tự rơi

Chẳng hiểu sao mà nước mắt tự rơi Mng ạ. Ru con yêu ngủ tắt đèn dọn ăn cơm mà tự dưng lòng tủi buồn dã man. Mang tiếng lấy Ck Thành phố, Ngày nào cũng như ngày nấy, chỉ 1 mình ăn cơm, cơm bụi nhiều hơn cơm nhà, 1 mình trong nhà sáng tới tối chăm con. Con còn thức là còn vui k sn, nhưng khi 1 mình thì lại .... 
Thèm lắm 1 bữa cơm gđ, thèm lắm được ăn món mẹ nấu k thì mình nấu cũng được dù k ngon, hải sản cũng đc, rau xào cà pháo mắm tôm cũng ksao, miễn là 2mẹ con cùng ngồi ăn có bà có con yêu là đc.
Cuộc sống mà nhiều khi chẳng muốn than thở đâu, vì đâu ai rãnh mà chia sẻ cùng mình, ai cũng có nỗi buồn riêng của họ.Cứ than thở ng quen biết ng lạ biết ng ta k hiểu còn cười cho . Bản thân em hiếm khi chia sẻ cuộc sống của mình lên mạng. Nhưng Hnay cho e xin mạn phép than thở lần 2. Cứ Mang danh Lấy Ck Thành phố sướng lắm cơ, phúc lắm cơ .... Ừ sướng đấy, phúc đấy. Chỉ toàn là cái tiếng thôi ... Ăn miếng cơm mà nuốt K trôi , nc mắt đầm đìa.
Nhớ mẹ già ....
Chi tiết

Các chị ơi cho em lời khuyên với

Các chị ơi cho em lời khuyên với. Em với người yêu em ở với nhau 2 năm rồi. Lúc mới quen nhau a ấy rất ok. Từ a đến z. Được tầm 3 tháng do a ấy chơi cờ bạc thì bị thua rất nhiều và bây giờ đi làm thuê chỉ để trả nợ. Từ ấy trở đi tiền phòng có khi e đóng 1 mk. Có khi tháng a ấy đưa cho 500 tháng đưa 1tr. Tiền phòng 2tr. Đến bây giờ là 2 năm rồi. Tính a ấy thay đổi. Hay cáu gắt. Bọn em cãi nhau nhiều hơn. Nhưng chung quy vấn đề cũng chỉ là tiền thôi. Có hôm e bực e nói là bọn nó ở với người yêu thì được người yêu trả cả tiền phòng . còn mình thì.... A ấy bảo chả thằng nào n ngu n trả cả đâu. Trước đây a ấy co tiền thì rất ok các c ạ. Chiều e lắm. E thích gì cũng mua. Giờ e mua thì nói e tiêu hoang. E biết do a ấy k kiếm ra tiền thôi. Tháng 10tr cũng để trả nợ a chủ. Thi thoảng a cho vài trăm tiêu thôi. Và đôi khi k giận nhau âm ấy nói rằng chỉ cần a hết nợ thôi. Thì em muốn gì cũng được. Các c cho e lời khuyên đi ạ. E lên làm gì. Nhiều lúc muốn chia tay lắm ạ.
Chi tiết

Xin chào các mom. Em bối rối quá cần tâm sự

Xin chào các mom. Em bối rối quá cần tâm sự. Chả là em và người yêu em sắp kết hôn, nhưng hôm qua bạn em bắt gặp anh ấy chở người yêu cũ đi đâu đó,bạn em có chụp ảnh gửi cho em ( ảnh thì con kia đang ôm anh ấy). Sau đó em với anh ấy cãi nhau, anh ấy giải thích là đi mời ăn cưới bạn kia có việc nên anh ấy mới chở đi một đoạn, sau một lúc cãi vã anh ấy tát em 1 cái. Em ức quá bỏ đi ,hôm nay anh ấy có đến nhà xin lỗi còn quỳ xuống xin em nữa .Bảo đánh em là lúc đấy anh ấy mất kiểm soát, hứa là sẽ không bao giờ động tay động chân và sẽ nghe lời em đến lúc chết. Em rối quá cả 2 gđ định ngày cưới rồi,em kb có nên tha thứ không nữa,
Chi tiết

Chồng em mong em suy nghĩ lại về quyết định ly hôn

Em mệt mỏi quá các chị ạ. Chồng em mong em suy nghĩ lại về quyết định ly hôn. Cuộc sống của em ngột ngạt với việc nội chợ, chồng nắm giữ kinh tế, mọi người cho em trải lòng nhé:
'Đêm nằm nhìn 2bc ngủ, vợ đã suy nghĩ rất nhiều. Và vợ nhận ra rằng vợ vẫn còn rất yêu anh, cta đến nước này ko phải vì ko còn tình cảm chỉ là chưa hiểu nhau. Vợ nghĩ cuộc sống của cta cần thay đổi, cũng chẳng có gì to tát cả, chỉ là độc lập hơn thôi.

Tuy ko còn là vợ chồng nữa, không đồng lòng được, vợ vẫn muốn cùng nhau chăm sóc con cái, lúc nhớ thì vẫn tìm đến nhau nhưng với điều kiện cả 2 còn chưa có đối tượng nào và tuyệt đối chung thủy trong quan hệ yêu đương. Thực sự thì vẫn không muốn phụ thuộc quá nhiều vào anh. Cả về tình cảm và kinh tế. Vợ biết anh kiếm được đồng tiền vất vả khổ cực thế nào. Nên từ bjo vợ sẽ ko xen vào việc anh sử dụng đồng tiền do anh làm ra nữa. Nhưng thời gian đầu hãy giúp vợ nhé. Sẽ không tốn quá nhiều đâu.
Vì các con còn cần sự chăm sóc nhiều nên hãy giúp vợ cùng chăm sóc chúng nó cho đến khi nó cứng cáp hơn. Vợ ko muốn anh hay vk phải sống xa đứa nào hết, nên cứ ở gần nhau thôi, cho các con đi lại thuận tiện và đc chăm sóc tốt nhất. Đấy là giải pháp tốt nhất mà vợ có thể nghĩ ra. Vợ biết anh thật sự muốn lo cho vợ và các con có đc 1 cuộc sống tốt nhất, nhưng đó ko phải là điều vợ cần. Nếu thực sự muốn tốt cho vợ thì hãy giúp vợ, ủng hộ và động viên vợ cố gắng. Rồi thời gian trôi đi, vợ và anh sẽ quen dần thôi, có khi vợ lại đc đi dự đám cưới anh thì sao. Các con của mình lại có thêm 1 người mẹ nữa yêu thương chúng nó chẳng phải là tốt à! 
Bây giờ nói như nào thì cũng đã muộn rồi, Vợ chỉ mong thời gian cta đã cùng nhau, anh hay vợ có gì làm cho nhau buồn hãy cùng bỏ đi. Coi nhau như những người tri kỷ, sống vì các con anh nhé!' Cám ơn mọi người đã lắng nghe. Em đăng bài hộ^^
Chi tiết

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, mong ad duyệt nhanh và luôn kẻo mình ức

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, mong ad duyệt nhanh và luôn kẻo mình ức chế lắm luôn rồi.
Chuyện là hôm nay mình về nhà ny chơi, lần này là lần thứ 3 thứ 4 gì rồi. Ny có mỗi cô em gái thua 5 tuổi năm nay 24t cũng đi làm rồi nhưng chưa có ny.

Sáng nay mình dậy quét nhà rồi làm mấy việc vặt, sau đó lên kêu ny mình dậy thì thấy cô em gái vào ôm ngủ anh trai ngon lành. Ny mình tối ngủ với mình, mặc mỗi cái quần đùi còn k mặc quần nhỏ nữa. Chúng mình gần kết hôn nên việc ngủ chung cũng thấy bình thường.
Lúc 3 người đi chơi với nhau em lấy chen vào ngồi giữa ôm ny mình cứng ngắc, mình thì ngồi sau vịn hờ.


Những lúc rãnh rồi xem tv này nọ em ấy còn hay nằm lên đùi, rồi lên tay các kiểu, mặc dù mình cũng ở đó. Có lúc còn đu vai bá cổ lm trò xích đu các kiểu nữa cơ.
Mặc dù mình biết anh em thân thiết nhau là chuyện bt, nhưng mình vẫn cứ thấy khó chịu quá các mẹ ạ. Ai cho e xin ít lời khuyên với ạ.
Chi tiết